Yêu cầu lấy lại mật khẩu thành công
Vui lòng kiểm tra email để tạo mật khẩu mới.

Anh tôi giờ ở đâu?

Bởi OanhLT lúc 22/09/2012 10:30:16 (251 lượt xem)

Đó là một tấm ảnh đen trắng, có chỗ đã ngả vàng, chụp một người mẹ trẻ đang bồng một đứa bé khoảng hơn một tuổi, đứa trẻ tay cầm một món đồ chơi, mắt mở tròn xoe ngơ ngác.

Anh tôi giờ ở đâu?

Đứa bé trong ảnh là anh tôi.

Anh không phải là con ruột của cha mẹ tôi. Vì hiếm con, đến năm gần 40 tuổi mà vẫn chưa đậu thai, bà nội bắt cha mẹ tôi phải đi xin con nuôi. Ở quê tôi, người ta tin rằng nếu nuôi được một đứa, dù chỉ là con nuôi, thì sẽ dễ có con hơn. Đối với trường hợp cha mẹ tôi thì đúng. Nuôi anh tôi được bốn tuổi thì mẹ tôi có bầu tôi. Khỏi nói đến nỗi vui sướng khi mẹ tôi có đứa con trai rứt ruột đẻ ra - đứa cháu đích tôn của dòng họ, được cả ông bà nội ngoại đi đến tận nhà hộ sinh rước về nhà. Lật lại album gia đình, những tấm ảnh chụp tôi đầy ắp: tôi nằm trong chậu tắm , tôi lăn giữa khăn bông, tôi lẫm chẫm bước đi, tôi mặc áo dài khăn đóng trong tiệc thôi nôi… Phía hậu cảnh những tấm ảnh, thỉnh thoảng lờ mờ bóng một đứa trẻ đệm lót, là anh. Cha mẹ tôi không giấu chuyện anh là con nuôi. Có lẽ, niềm hạnh phúc tràn ngập đã làm họ quên đi những tủi hờn thân phận trong lòng đứa trẻ, mà những từ ngữ sơ khai đầu đời chưa đủ để nói lên nỗi buồn của mình.

Năm tôi học lớp 3, anh lên lớp 6, cấp II phải chuyển trường hơi xa. Những bữa đi học về hơi trễ, bị cha rầy la, anh chỉ im lặng chứ không khóc. Anh thương tôi, nên hay bắt cào cào, châu chấu cho tôi nuôi chim. Một lần theo anh đi bắt cào cào, dang nắng cả buổi trưa, tối đó về tôi bị sốt cao, cả nhà lo nhốn nháo. Anh thập thò bên giường tôi, bị cha tôi nhìn thấy, xách roi quất một trận. Chắc là đau lắm, đau vì roi ít mà đau vì cha thì nhiều, nên hôm đó anh bỏ nhà đi luôn không về nữa. Nói là cho con nuôi, nhưng gia đình ruột của anh thì mẹ tôi vẫn biết, vẫn giữ liên lạc thường xuyên. Cũng tội, nhà anh chỉ có mẹ và mấy anh chị em. Mấy hôm sau mẹ tôi về tìm, thì nghe mẹ anh nói anh có về nhà một hai ngày, rồi bỏ đi theo một người trong làng vô Sài Gòn làm thợ may gia công, địa chỉ ở đâu không biết rõ. Cha mẹ tôi ân hận, nhưng việc đã rồi. Người mẹ kia cũng nghèo nên cam phận, một cuộc đời dù cố buộc vào nơi êm ấm, nhưng rồi cũng dứt đứt dây cuốn trôi đi.

Trong ngăn tủ nhỏ của anh, tôi nhớ còn mấy bộ đồ đi học, ít sách vở, và tấm ảnh nhỏ chụp mẹ tôi bồng anh lúc anh mới về nhà. Tấm ảnh ấy tôi giữ đến tận bây giờ, dù đã hơn 18 năm. Anh bây giờ chắc đã hơn 30 tuổi, nhưng không bao giờ trở lại thăm cha mẹ tôi, chắc những cơ cực dọc đường đời không thể san lấp nổi hố sâu hờn tủi đã đào lên từ ngày thơ ấu.

Riêng tôi, tôi vẫn nghĩ mình có cơ duyên đến với cuộc đời này là nhờ anh, đã thắp tiếng khóc cười con trẻ trong căn nhà của cha mẹ tôi những năm vắng vẻ ấy. Có lẽ cũng vì vậy mà mẹ tôi sau này mấy lần khăn gói đi tìm anh, một năm mấy lần lên xuống nhà anh để giúp mấy đứa nhỏ, đến bây giờ mẹ vẫn khóc khi nhìn tấm ảnh cũ - tấm ảnh có lẽ là duy nhất ghi lại dấu tích yêu thương đầu đời của anh. Tôi có mẹ cha, nhưng tôi đã giành hết yêu thương về mình, để lại anh trong khoảng trống của sự hờ hững bất công, dù có tới hai người mẹ. Vẫn mong một ngày nào đó trên những nẻo đường khó biết hết của cuộc đời này, tôi được gặp lại anh, để nói với anh rằng hồi đó, và cả bây giờ, cha mẹ tôi thương anh thật lòng, tôi cũng vậy.

10.000+ Sản phẩm
Tốt nhất cho Mẹ & Bé
Giao hàng miễn phí(*)
Nội thành Hà Nội, Hải Phòng, TP.HCM
Đổi hàng 15 ngày
Hoàn toàn miễn phí