Yêu cầu lấy lại mật khẩu thành công
Vui lòng kiểm tra email để tạo mật khẩu mới.

Đau đớn tuổi 17 của tôi

Bởi Đồ sơ sinh lúc 12/10/2012 16:44:34 (125 lượt xem)

Đã gần 4 năm trôi qua, tôi đã không còn là đứa con gái 17 tuổi ngày xưa, nhưng câu chuyện đau đớn của tôi thì chưa một ngày phôi pha. Tôi không biết có bao nhiêu bạn đọc có thể thông hiểu được cảm giác của một cô gái như tôi, có thể rất nhiều người nghĩ rằng tôi là một kẻ sống buông thả đáng trách, nhưng tôi chỉ mong mình có thể giãi bày tâm sự, mà tôi đã giấu kín bao lâu nay...

Đau đớn tuổi 17 của tôi

Mọi thứ bắt đầu khi ông ấy xuất hiện trong nhà tôi và mẹ tôi yêu cầu tôi phải gọi ông ta là cha dượng. Mẹ tôi thường xuyên bỏ tôi ở nhà một mình với những đêm diễn của bà ấy. Tôi đã quá quen với cách sống nghệ sĩ của mẹ, nhất là sau khi cha tôi qua đời thì mẹ tôi lại càng đi nhiều hơn.

Có đêm bà trở về say mềm. Rồi một đêm bà về nhà với ông ta. Đêm nối tiếp đêm, cứ như thế. Ông ta trẻ hơn bà tới cả chục tuổi. Có lần, tôi đi học về, bàng hoàng nhận ra ông ta đang điềm nhiên sử dụng phòng tắm nhà mình khi không có mẹ tôi ở nhà. Thấy tôi, ông ta điềm nhiên kéo khăn tắm và đẩy cửa bước ra.

Tôi giận điên người, gào lên: Cút khỏi nhà tôi! Nhưng rồi mọi việc không đơn giản như tôi nghĩ, mẹ tôi chính thức nói chuyện với tôi và bắt tôi phải chấp nhận việc mẹ tôi cần có một cuộc sống mới, và đây là nhà của bà, bà muốn tôi hiểu, tôi sẽ có một người cha dượng!

Dĩ nhiên là tôi không bao giờ chấp nhận, tôi căm thù con người đó, vì gã trơ tráo đến mức treo ngay bức tranh lõa lồ cạnh bàn thờ cha tôi. Gã bảo tôi: Em gọi tôi là anh cũng được, cha con làm gì cho nó khó xử. Một đứa học sinh cấp 3 như tôi biết làm gì ngoài việc cắn răng chịu đựng, và cố gắng đi học, đi đến nhà bạn bè cho tới gần 8 giờ tối mới về, khi tôi biết chắc mẹ tôi đã ở nhà.

Nhưng rồi một hôm, tôi về nhà, vẫn chưa có ai về cả. Tôi yên tâm khóa cửa, nghĩ rằng đêm nay sẽ là một đêm dễ chịu vì mẹ tôi không về, gã đàn ông kia cũng vậy. Tôi nằm đọc truyện và ngủ chập chờn. Rồi bất chợt, một bàn tay bịt lấy miệng tôi, có mùi ê te, tôi vẫn kịp nhận ra chính là gã đàn ông đó với khuôn mặt khốn nạn. Nhưng tôi không còn cảm giác gì nữa, tôi quay cuồng và lịm đi...

Khi tỉnh dậy, toàn thân tôi không có một mảnh vải. Trời ơi, điều gì xảy ra với tôi thế này? Tôi lao xuống nhà, không có ai cả, gã đàn ông đó đã biến mất...

Tôi đến nhà cô bạn của tôi ở 1 tuần sau đó. Bạn tôi và chị gái nó đưa tôi đi khám phụ khoa để biết tôi ngoài việc không còn con gái thì vẫn ổn, nó bảo đó là việc tối thiểu cần làm sau khi gặp một chuyện kinh khủng như thế. Tôi chỉ báo với mẹ tôi rằng tôi phải học nhóm (mẹ tôi cũng đâu có đủ thời gian để quan tâm?).

Cứ như thế, rồi tôi gần như không bước chân về nhà. Có một lần, tôi về sinh nhật mẹ, chạm mặt gã đàn ông đó. Mặt gã trơ tráo, mắt đỏ đùng đục nhìn xoáy vào tôi thách thức. Tôi không chịu nổi, tôi đã hất cốc nước trên bàn vào mặt gã và bỏ đi...

Tôi cố gắng đỗ một trường cao đẳng và vào TPHCM học để quên đi nỗi đau đớn ấy. Nhưng điều tôi có trong suốt thời gian sau đó, không phải là sự bình an của một cuộc sống mới. Trái lại, nó là những cơn mộng mị ám ảnh. Tôi bắt đầu vào các web và tìm hiểu về những người từng bị như tôi.

Họ rất nhiều, và họ cũng như tôi bây giờ, đang cảm thấy giá trị của mình đã hết, và mọi việc mình làm bây giờ đều chẳng có gì quan trọng.

Và ma xui quỷ khiến thế nào, tôi gặp một người đàn ông hơn tôi 10 tuổi, mê tôi như điếu đổ và sẵn sàng chi trả cho tôi mọi chi phí học hành. Một phần là tôi cần tiền, một phần là cảm thấy mình còn gì đâu để mà mất, tôi tặc lưỡi chấp nhận.

Lần đầu tiên của tôi sau từng ấy năm khiến tôi đau đớn không thể chịu nổi, những ám ảnh lại ùa về. Nhưng rồi tôi cũng vượt qua được. Tôi đã là một đứa con gái kiểu khác, lỳ lợm và bất cần hơn...

Còn thêm một vài người đàn ông nữa, họ đi qua cuộc sống của tôi cũng chỉ vì những câu chuyện liên quan đến sex và tiền. Tôi dửng dưng, tôi cảm thấy cuộc sống có tiền chi tiêu, có thời gian để đi mua sách (sách là thứ thói quen duy nhất tôi vẫn còn giữ từ ngày còn ở nhà, khi đọc sách, tôi thấy mình còn có thể khóc được - điều mà chẳng bao giờ bạn bè hay những kẻ đến với tôi có thể nhìn thấy).

Cho tới hôm nay, khi cậu bạn cùng lớp theo đuổi tôi bao lâu nay, dũng cảm ôm chặt lấy tôi và nói với tôi rằng: cậu ấy yêu tôi thật lòng, đừng lạnh lùng như thế, thì tôi cảm thấy mọi thứ dưới chân sụp đổ. Tôi chưa bao giờ có một cảm xúc tương tự như vậy. Anh ta ngờ nghệch đến độ tin rằng người đàn ông đưa tôi đến trường buổi sáng là... chú họ của tôi.

Tôi thèm một cảm giác được yêu thương chân thành, nhưng tôi lại sợ nó, sợ người ta nhìn ra những điều đau đớn trong quá khứ và cuộc sống buông thả hiện tại của mình... Tôi phải làm thế nào để cứu bản thân mình đây?

10.000+ Sản phẩm
Tốt nhất cho Mẹ & Bé
Giao hàng miễn phí(*)
Nội thành Hà Nội, Hải Phòng, TP.HCM
Đổi hàng 15 ngày
Hoàn toàn miễn phí