Yêu cầu lấy lại mật khẩu thành công
Vui lòng kiểm tra email để tạo mật khẩu mới.

Lấy chồng xa, khổ lắm ai ơi!

Bởi AllInOne lúc 01/08/2016 16:04:03 (79319 lượt xem)

"Ngày trẻ nghĩ đơn giản lắm, chỉ là hơn 100km, 3 tiếng ô tô chứ mấy, nghĩ hạnh phúc là phải lấy người mình yêu. Ảo tưởng sức mạnh, nghĩ bỏ tất cả gia đình, bạn bè thậm chí công việc nhiều người mơ không được, đi theo tiếng gọi của con tim là anh hùng, sẽ được tung hô thán phục, chồng mình sẽ vì thế mà yêu thương trân trọng mình hơn...". Đó là tâm sự của nữ sinh kinh tế kể khổ khi lấy chồng xa đang gây sốt trên cộng đồng mạng.

Mới đây, một tài khoản Facebook có tên Thảo Nguyễn tâm sự về chuyện “lỡ bước” lấy chồng xa đã thu hút sự quan tâm của cư dân mạng. Những lời than thở của bà mẹ trẻ cũng chính là “tiếng lòng” của rất nhiều cô gái rơi vào cảnh “chồng Nam, vợ Bắc”, biết bao nhiêu nước mắt đã rơi với nỗi nhớ gia đình, quê hương.

Bỏ qua lời “đe dọa" của mẹ: Lấy chồng xa sau này vất vả thì đừng kêu ai nhá! Cô gái trẻ vẫn quyết định đi theo tiếng gọi của trái tim lấy chồng cách hơn 100km. Bởi cô nghĩ rằng lấy người mình yêu sẽ được hạnh phúc. Nhưng “đời không như là mơ”, cô đã phải trải qua biết bao cay đắng chỉ vì bỏ gia đình “xách vali” về nơi đất khách quê người.

Cô gái trẻ thừa nhận: “Không nghe lời người lớn, nhất là bố mẹ mình là một sai lầm. Sai lầm đó phải trả giá bằng nhiều thứ, trong đó nhiều nhất là nước mắt". Sống ở một thành phố xa lạ, không anh em, bạn bè, thân thích chẳng phải là điều dễ dàng gì. Hằng ngày luẩn quẩn trong 4 bức tường chờ đợi chồng đi làm về khiến cô gái chán đến “phát rồ” và từ Tấm biến thành Cám lúc nào không hay.

Nhưng dù gì, được chồng yêu chiều vẫn giúp cô gái “tạm hài lòng” với cuộc sống luẩn quẩn cho đến khi sinh nở, một mình vượt qua khoảnh khắc “gái chửa cửa mả”, cô mới thấm hết nỗi khổ sở của việc lấy chồng xa.

“Đỉnh điểm của cái sự lấy chồng xa là việc đi đẻ một mình. Dù đau đẻ nhưng vẫn phải xách giỏ lên taxi vào cái lúc mưa bão, đau chết đi sống lại vẫn không kêu lấy nửa lời. Vẫn bình tĩnh nói tròn vành rõ chữ hoàn cảnh từ anh taxi đến anh bác sĩ làm thủ tục hộ… đến khi gặp được chồng thì nước mắt rơi không biết bao nhiêu cho kể, không phải vì đau mà vì tủi thân”!

noi kho lay chong xa

Lấy chồng xa phải mất rất nhiều thứ, trong đó nước mắt là thứ mất nhiều nhất

Rồi cả những tháng ngày chăm con một mình, những dịp lễ, Tết trông ngóng về với mẹ nhưng rồi lại bất lực vì đường xa, vì con còn nhỏ. Người xưa có cấu: "cá không ăn muối cá ươn” quả không sai.

Dòng tâm sự dài của Thảo Nguyễn đã nói hộ nỗi lòng của nhiều cô gái lấy chồng xa. Rất nhiều cư dân mạng khi đọc xong lời tâm sự đã để lại những dòng bình luận đồng cảm và chia sẻ. Không chỉ vậy, cô gái trẻ còn đặt ra một chủ đề khiến nhiều người tranh cãi giữa việc lấy chồng gần, chồng xa và lấy người mình yêu. Hiện tại, dòng trạng thái này vẫn đang được chia sẻ rộng rãi.

Dưới đây là trích dẫn dòng trạng thái dài đang được cư dân mạng:

Lấy chồng xa…

Ngày quyết định lấy chồng mẹ bảo: "Lấy chồng xa sau này vất vả thì đừng kêu ai nhá".

Ngày trẻ nghĩ đơn giản lắm, chỉ là hơn 100km, 3 tiếng ô tô chứ mấy, nghĩ hạnh phúc là phải lấy người mình yêu. Ảo tưởng sức mạnh, nghĩ bỏ tất cả gia đình, bạn bè thậm chí công việc nhiều người mơ không được, đi theo tiếng gọi của con tim là anh hùng, sẽ được tung hô thán phục, chồng mình sẽ vì thế mà yêu thương trân trọng mình hơn.

Cơ mà đời ứ phải là mơ. Không nghe lời người lớn nhất là bố mẹ mình là một sai lầm, mà cái sai lầm này phải trả bằng rất nhiều thứ nhất là nước mắt.

Cái hào hứng của cuộc sống hôn nhân mới bắt đầu không lâu đã vội tắt ngóm. À thì ra sống ở 1 thành phố xa lạ chẳng phải điều dễ dàng gì. Không anh em, họ hàng thân thích, không bạn bè, không tất cả. Hoá ra mấy câu sến sẩm kiểu: "Em chỉ cần anh thôi, được ở bên anh em thấy hạnh phúc rồi” hay “Cuộc sống của e chỉ có a là đủ rồi" đều là sách vở cả.

Bỏ việc để rồi thất nghiệp, suốt ngày quẩn trong 4 bức tường nhà đợi chồng về. Nói vui nhưng xót hết cả lòng, “nếu dỗi chồng thì chỉ có chơi một mình". Chả biết chồng có chán không chứ bản thân mình thì chán tới tận cổ, chán đến phát rồ người và Tấm biến thành Cám lúc nào chả hay nữa.

Có những lúc nhớ nhà, nhớ bạn bè muốn được tụ tập đi đâu đó hay đơn giản là muốn có người nói chuyện đến quay quắt. Có những lúc, ngồi hàng giờ trong nhà chỉ nhìn ra ngoài đường, nước mắt rơi chẳng kìm lại được. Đấy là còn được chồng chiều. Chứ không chắc bỏ đi hết để làm lại từ đầu quá. Ai hiểu? Ai thấu?

Hôm nào được chồng rủ đi ăn với anh em bạn bè thì mừng như chết đuối vớ phải cọc vì lý do đơn giản là được mặc đẹp, được trang điểm nhẹ nhàng, được thấy mình "sống".

Và đỉnh điểm của "cái sự lấy chồng xa" là việc đi đẻ một mình. Vâng là một mình. Đau đẻ thì biết rồi đấy vậy mà phải một mình xách giỏ lên taxi vào cái lúc mưa bão. Đau chết đi sống lại vẫn không kêu lấy nửa lời.

Vẫn bình tĩnh nói tròn vành rõ chữ hoàn cảnh, cơ sự cho từ anh lái xe taxi đến anh bác sĩ làm thủ tục hộ, từ chị y tá chạy ra hành lang hỏi: "Người nhà của Thảo đâu nhỉ" cho đến bác sĩ khám. Nổi tiếng khắp mấy phòng đẻ hôm ấy. Ai cũng ngó xem mặt mũi đứa đó thế nào mà liều thế.

Đến khi gọi được cho chồng, nhìn thấy chồng chỉ khóc, nước mắt rơi không biết bao nhiêu cho kể, không phải do đau mà do tủi, tủi thân đến cực độ. Trong phòng chờ ai cũng có mẹ đi cùng, người nhà ra vào như đi chợ. Mình trong cái đêm trời trở lạnh vẫn váy bầu mùa hè, lạnh quá phải mượn áo bác đi trông con đẻ, bụng đói cồn cào ngửi mùi phở chỉ muốn ra xin ăn tạm vài thìa.

Chồng trông vợ thì lăn ra ngủ như chết vì tối mới đi uống tiếp khách. Đến giờ vẫn không hiểu mình lỡ làm gì mà lại có thời điểm bi thảm đến vậy. Cái đêm hôm đấy dài hơn 1 thế kỷ, à không nhiều thế kỷ.

Rồi đến lúc đau đẻ lần 2 cũng không có ai bên cạnh ngoài chị hàng xóm, chồng bảo lúc đấy đang xoắn đủ việc chả nghe thấy tiếng con khóc. Vậy là cái sai lầm của mình kéo theo cả con cái cũng thiệt thòi. Đẻ con xong xuôi ông bà nội, ngoại mới xuống đến nơi. Nhìn thấy mẹ lại khóc, chỉ muốn hét lên: "Mẹ ơi con chừa rồi, con không lấy chồng xa nữa đâu"… nhưng muộn rồi con ạ.

Những ngày tháng sau này tự tay loay hoay cùng chồng chăm con thật chẳng đơn giản chút nào. Có những lúc muốn tống hết mọi thứ vào vali để đi về "nhà"; muốn có bố mẹ ở cạnh, bế con qua nhờ ông bà trông cháu cho chốc lát để làm việc này việc kia, đi chỗ này chỗ kia, muốn rất nhiều thứ… Nhưng xét cho cùng đó là lựa chọn của mình nên phải cố gắng mà làm, cố gắng mà chịu đựng không dám than vãn lấy nửa lời như đã từng mạnh mồm hứa.

Rồi gần cả năm trời chả về chơi thăm bố mẹ được 1 lần. Ông bà nhớ cháu hàng tháng lại tay nải, nén đồ đạc mang xuống cho con, cho con cho cháu. Xuống ăn được bữa cơm trưa, nói được vài ba câu chuyện, cháu vừa quen ông bà thì lại đi về. Cười thì cười vậy thôi chứ bố mẹ về lại chui vào nhà tắm khóc. Cái cảm giác xót xa chẳng thể tả bằng lời.

Lúc ốm đau chồng không có nhà lại thui thủi một mình, sốt đùng đùng vẫn phải làm hết mọi việc như chưa ốm. Con vẫn phải chăm sóc, rồi con lây mẹ, mẹ con cùng ốm. Lúc ốm là lúc yếu đuối nhất nhưng 1 giọt nước mắt cũng không để rơi vì nếu không mạnh mẽ thì yếu đuối diễn ai xem? Ai hay, ai biết, ai xót, ai thương????

Xét ra, cuộc sống hôn nhân hạnh phúc thì không sao chứ nếu lại theo mốt bây giờ, lấy nhau về ba bảy hai mốt ngày rồi bỏ thì chả hiểu lúc đó mặt đâu mà nhìn bố mẹ.

Nhiều lúc tức bảo mẹ: "Hay con bỏ về ở với mẹ thôi". Mẹ lại thở dài: "Chúng mày bây giờ sống hiện đại quá, cứ thích là kêu bỏ, sống vì mình nhiều quá. Chả nghĩ cho con cái, bố mẹ. Thích là làm, ra sao thì ra, cái tôi của đứa nào cũng lớn chả nhường nhau bao giờ. Cãi nhau dăm ba câu cũng kêu bỏ, cứ coi cưới xin như trò đùa".

Rồi mẹ lại khuyên: "Vợ chồng lấy nhau về, sống được với nhau mới khó chứ bỏ thì đơn giản, ký phát là xong. Chúng mày còn trẻ thì khổ gì đâu, chỉ con cái thơ dại, bố mẹ già là khổ thôi. Gì gì thì gia đình có êm ấm cũng là do đàn bà vun vén mà ra, mình đàn bà nhịn đi một tí".

Đắng… à mà thôi…

Vậy nên muôn đời "cá không ăn muối cá ươn".

Theo Dân Việt

10.000+ Sản phẩm
Tốt nhất cho Mẹ & Bé
Giao hàng miễn phí(*)
Nội thành Hà Nội, Hải Phòng, TP.HCM
Đổi hàng 15 ngày
Hoàn toàn miễn phí