Những đứa trẻ bị xâm hại (kỳ 1): "Con không muốn khai vì sợ cha phải chịu tội nặng"

Mai Hoa , 20/09/2016 (2616 lượt xem)

“Nhà” và “Mái ấm” đều có những trường hợp cả hai chị em ruột bị xâm hại tình dục. Có những câu chuyện hãi hùng đến không thể tin được khiến ai nghe cũng xót xa bội phần.

Những đứa trẻ bị xâm hại (kỳ 1): "Con không muốn khai vì sợ cha phải chịu tội nặng"

Lời nói đầu:

Những cô bé từ hai, ba tuổi đến mười một, mười hai tuổi. Tóc tai rối bù xù, mồ hôi nhễ nhại vì ham chơi. Đứa thì đầu đầy trứng chấy. Đứa đêm nào cũng đái dầm tồ tồ, quần áo chăn mền bốc mùi khai nồng nặc. Hầu hết đều là con nhà nghèo, đứa nào cũng gầy nhẳng và đen đúa. Quần áo mặc trên người thì cũ kỹ, lôi thôi, xốc xếch đúng kiểu trẻ con ham chơi, thiếu người chăm sóc. Chúng như bất cứ đứa trẻ nào ta có thể bắt gặp ở một khu chợ cóc, trong xóm nghèo ảm đạm, ngoài ruộng hay dưới vườn...

Ấy vậy mà tất cả những đứa trẻ còn bé đến mức chưa hề ý thức được giới tính của mình, lại đều đã và đang là nạn nhân của các cuộc xâm hại tình dục khủng khiếp nhất. Bởi, đau đớn thay, người hại chúng không phải ai xa lạ, lại toàn là cha ruột, chú ruột, dượng, bác ruột hay ông hàng xóm, xa nhất là thầy giáo. Không ít trường hợp nhà có hai chị em gái, bé chị bị hại xong, bé em cũng bị nốt.

Xin đừng hỏi tên cũng như lùng tìm mái nhà chúng đang trú ẩn và nuôi dưỡng an toàn, dù bạn có thể đoán ra. Theo pháp luật, thông tin về chúng cần được giữ kín. Hình ảnh chúng phải được che mặt. Những bé gái thơ ngây ấy vẫn chưa thể lành lặn những vết thương về tinh thần, cho dù chúng thậm chí chưa ý thức được đấy là một sự tổn thương. Chúng cần được giữ thật bình yên để cùng với những tấm lòng thương yêu thật sự, từng bước lớn lên và vững chắc trưởng thành.

“Nhà” là từ tôi dùng để chỉ một mái ấm tư nhân nằm ở ngoại thành tp HCM, đã nhiều năm nay lặn lội đi tìm và đón từng bé gái về nuôi dạy, cho học chữ, học nghề. Khi các bé lớn lên, Nhà lại cố gắng tìm cho các con công việc phù hợp để tự nuôi sống được bản thân.

“Mái ấm” là tên mà tôi gọi một ngôi nhà khác thuộc Hội bảo trợ trẻ em tp HCM dành trợ giúp các bé gái có hoàn cảnh khó khăn, trong đó đa phần là những bé bị xâm hại tình dục.

Ở Nhà, có Dì quản lý, một cô đầu bếp và một lái xe cũng là chồng của cô đầu bếp này, lo nuôi dưỡng và chăm sóc các bé. Ngoài ra có các tình nguyện viên là các chuyên viên giáo dục, tâm lý, y tế...

Ở Mái ấm thì có hẳn một bộ máy điều hành nhỏ, chuyên nghiệp hơn.

Tên của các bé trong bài này đều do tôi đặt, với mong ước chúng sẽ có tương lai như ý.

Theo thống kê những năm gần đây, có 90% nạn nhân bị lạm dụng tình dục là các bé gái. Loạt bài này tôi chỉ xin đề cập đến con số trên. 10% còn lại là bé trai, xin trở lại trong loạt bài khác.

Ở Nhà có cả những bé gái từ 3 đến 15 tuổi. Có những em đã học nghề xong và đi làm nhưng vẫn ở lại để chăm sóc các em bé hơn. Nhà nuôi các bé miễn phí và cho đi học tập mong tương lại các em thoát nghèo.

Hãm hại từ con gái đến cháu ngoại

Ở tỉnh A, có hai chị em bị chính cha ruột xâm hại tình dục từ năm chúng 12 tuổi. Mẹ chết, cha thì nghiện rượu, ba cha con sống trong túp lều cất tạm nơi góc vườn của một người tốt bụng cho mượn. Tối, cả ba cha con ngủ chung trên một cái chõng cọt kẹt.

Rượu làm đầu óc ông mê mụ. Ban đầu, trong cơn say triền miên, người đàn ông không hề phân biệt được cơ thể nữ giới đang dậy thì bên cạnh chính là con gái ruột mình. Khi đã lỡ rồi thì sự nghèo khó cùng mạt khiến ông ta thành Chí Phèo, ương ngạnh và bất chấp tất cả. Nhắm mắt làm tới cùng, dù gì mình cũng đã ở đáy xã hội, đâu còn có thể vấy bùn hơn được nữa đâu. Và hơn thế, đó là sự thỏa mãn cơn dục một cách dễ dàng, không tốn kém, lại ngay bên cạnh...

Năm lớp 8, bé Chị có thai. Chính người cha đốn mạt dẫn con đi phá thai. Và trong túp lều nơi xó vườn đó, những câu chuyện nhục nhã vẫn tiếp diễn cho đến tận một năm sau, Nhà mới biết.

Nhưng ở trong Nhà, dù đã tránh xa người cha cuồng dâm ấy và được nuôi ăn học đầy đủ, bé Chị vẫn không chuyên tâm - học rất dở. Và cứ nhắc về ngôi nhà cũ là muốn trở về. Bé nói rằng nhớ em gái. Em vẫn còn ở với cha. Nao núng quá, một lần bé quyết về bằng được. Nhưng chỉ ba ngày sau đã lại quay lại. Lần này bé khóc với những người chăm nom và xin được đón luôn em gái lên Nhà. Hóa ra rằng, mỗi lần say rượu, cả hai chị em đều bị cha bỏ đói, đánh đập, dọa dẫm rồi lại xâm hại. Nhưng trí óc ngây thơ của đứa trẻ mất mẹ sống ở vùng xa xôi ấy khiến bé chị không dám kể hết với Dì quản lý, không dám khai hết với công an. Con sợ rằng khi khai ra thì tăng nặng tội của cha, cha bị bắt đi tù thì hai chị em không biết sống ra sao bây giờ..., dù người cha đồi bại đó chỉ còn đáng đem làm mồi câu cá sấu hơn.

Thậm chí khi chỉ còn có hai chị em lầm lũi nuôi nhau nơi xó lều, bé vẫn không nguôi tự dằn vặt vì cái tội đã khiến cha phải vào tù. Nhưng, đến khi ra tù, kẻ đốn mạt đó lại ngang nhiên tiếp tục cưỡng hiếp đứa con gái út còn đang ở với mình.

Đây là nhận xét của Dì quản lý với một bé. Chúng tôi đã được sự cho phép của các bé khi chụp những tấm ảnh này đăng lên đây.

Mỗi bé có một hộp riêng ghi tên mình trên tấm bảng này. Mọi người viết cho nhau những lời chúc hay dặn dò rồi bỏ vào hộp của nhau.

Dì quản lý và các cô giáo lập tức trở lên tỉnh A, bằng mọi cách đón bé em về Nhà bằng được. Nhưng hậu quả đã không thể cứu vãn được nữa: Những năm tháng bị hành hạ đã tạo ra cho em tính cách vô cùng lầm lì, bất cần. Em chơi với những đứa bạn xấu, phá phách như muốn trả thù cuộc đời và luôn luôn trách chị nỡ bỏ rơi mình, chỉ biết thoát một mình còn em gái lại để lại nhà với cha ruột. Nghịch lý và đau đớn làm sao!

Cha của các bé ư? Tôi không thể dùng tiếng gọi thiêng liêng đó cho một tên đàn ông mất tính người.

Đoạn sau của câu chuyện còn đau đớn hơn nữa…

Dù được đón về Nhà, bé Em không muốn đi học, cũng không hứng thú để học nghề. Không hòa nhập được với môi trường nghiêm khắc của Nhà, em lại xin về quê ở. Thế rồi chỉ mới 16 tuổi, bé em sinh con với một thanh niên trẻ cùng quê.

Kinh hoàng thay, đứa bé gái mới vài tuổi đầu lại tiếp tục phải hứng chịu sự dâm ô của kẻ được gọi là… ông ngoại. Có hôm gần nửa đêm, các Dì phải tức tốc chạy xe cả trăm cây số để kịp đón cả hai mẹ con đưa về Nhà trú ẩn.

Thế rồi năm nay mới chỉ ba tuổi, đứa bé tội nghiệp được dì ruột (thay mặt mẹ) gởi hẳn cho Nhà để đảm bảo tránh xa bàn tay bẩn thỉu của kẻ mang danh "ông ngoại". Mẹ nó giờ mới 19 tuổi, chán nản không thiết tha gì với con, và cũng còn một tương lai rất dài phải tự dò dẫm bước đi.

Tại sao đã bị làm hại mà sau đó, bé Em vẫn tiếp tục ở lại nhà với cha?

Đó là vì em không có nghề nghiệp, không được học hành, không có người thân nương tựa và chỉ dẫn, miếng ăn, mái nhà gần như đều phụ thuộc vào cha mình. Em cũng đã trượt dài trong mặc cảm tự thù ghét bản thân và không có động lực để thay đổi.

Dì quản lý chia sẻ: "Chúng tôi không có gì, chỉ có thể lo cho các con đi học hành, chỉ có con đường học vấn là tốt nhất, nếu các con có sức học chúng tôi sẽ lo hết, kể cả học đại học, cao học và hơn nữa. Con học nghề xong, đã có việc làm vẫn được Nhà hỗ trợ trong 6 tháng đầu tiên, sau đó mới dừng, để dành khoản chăm nuôi đó cho các bé khác".

Thua độ, xả xui bằng chữ “trinh” của chính con gái mình

Đốn mạt hơn, có những bé gái cũng bị chính cha ruột của mình xâm hại, lần này không phải do rượu dẫn dắt mà thằng đàn ông đó chủ động nhắm đến chính con gái của mình. Khi con bé mới tám, chín tuổi. Mãi sau đó, gia đình bên ngoại của em mới biết. Họ lập tức đi kiện. Kẻ làm cha đi tù.

Vậy mà ngược đời thay, những người bên họ nội của em không những không cảm thấy trách nhiệm phải bù đắp cho đứa cháu tội nghiệp của mình mà còn lên án bên ngoại làm hại con trai mình. Khi hắn vào tù, ba mẹ con em (bé còn một em trai – quả là may) không còn được chút đùm bọc nào của phía nội nữa.

Suốt hai năm bé bị xâm hại, cả gia đình không hay biết. Chỉ thấy bé ngày càng trầm cảm, thu mình và luôn tỏ ra cực kỳ sợ hãi, nhạy cảm với những cử chỉ tiếp xúc cơ thể dù là vô tư nhất.

Các bé đang chuẩn bị cho một tiết mục múa trên trường học. Bên tay phải là Dì quản lý.

Khi vào Nhà, cứ mỗi chiều anh lái xe đều phải đưa bé lên trung tâm thành phố gặp chuyên gia tâm lý. Suốt hai năm ròng kiên nhẫn như thế, bé dần ổn định hơn. Trong ba năm tiếp theo, bé học rất giỏi và trưởng thành đến mức ngạc nhiên. Dì quản lý kể với một niềm tự hào trong mắt: Hiện giờ, con bé chính là chị cả, là người rất được tin cậy trong Nhà.

Bạn sẽ hỏi vì sao có mẹ bên cạnh mà bé vẫn bị cha ruột xâm hại tình dục?

Đó là câu chuyện kinh tởm và ngu xuẩn nhất.

Cha của bé chơi cá độ bóng đá. Lần đó hắn thua đến một tỷ đồng tiền cá độ. Số tiền này rất lớn, ở thời điểm cách đây nhiều năm và cả bây giờ. Những tên bạn của hắn xúi rằng: "Kiếm gái trinh đi mà xả xui". Tiền đâu và tìm kiếm bằng cách nào? Hắn trắng tay rồi mà. Và, hắn chọn ngay đứa con gái lớn.

Hắn đã phải ngồi tù vì hành vi vô nhân tính này, nhưng suốt mấy năm nay, mẹ con bé cứ nơm nớp. Họ sợ một ngày hắn được tha bổng, lại quay về trả thù và hành hạ.

Theo Hoàng Xuân, Ảnh: Phạm An/Trí Thức Trẻ

Bình luận đánh giá: Những đứa trẻ bị xâm hại (kỳ 1): "Con không muốn khai vì sợ cha phải chịu tội nặng"
Bình luận đánh giá sản phẩm
THÔNG TIN NGƯỜI GỬI
bình luận
Xem bình luận có đánh giá
THÔNG TIN NGƯỜI GỬI
Về Shop Trẻ Thơ
ShopTreTho.com.vn kinh doanh theo mô hình website trực tuyến kết hợp với hệ thống chuỗi cửa hàng bán lẻ tại các thành phố lớn trên toàn quốc. Với phương châm "phục phụ khách hàng bằng cả trái tim" Shop Trẻ Thơ luôn lấy khách hàng làm trung tâm cho mọi hoạt động để tạo ra nhiều giá trị cộng đồng
Hơn 15.000 sản phẩm
500 thương hiệu nổi tiếng
Hỗ trợ 24/7 miễn phí cuộc gọi
Miễn phí vận chuyển
Giao hàng tận nhà