Yêu cầu lấy lại mật khẩu thành công
Vui lòng kiểm tra email để tạo mật khẩu mới.

Thằng bé không phải... con anh!

Bởi Đồ sơ sinh lúc 17/05/2010 14:39:20 (140 lượt xem)

Cho đến nay, bí mật vẫn được chôn kín và rất ít “nguy cơ” bị lộ, nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác tội lỗi vì đã và đang lừa dối người chồng mà tôi yêu quý.

Thằng bé không phải... con anh!

Tôi sợ câu “cái kim trong bọc có ngày lòi ra”, và sợ đến lúc đó tôi không còn mặt mũi nào nhìn anh.

Vợ chồng tôi cưới nhau sáu năm mới có một mụn con, lại là con trai nên chồng tôi vô cùng vui sướng. Anh chăm sóc, chiều chuộng tôi hết mực. Tôi chỉ ở nhà làm nội trợ, nhưng tiền bạc, tài sản anh đều để tôi đứng tên. Anh bảo sau này tất cả là cho con. Bạn bè ai cũng bảo tôi tốt phước, lấy được người chồng đàng hoàng, biết kiếm tiền lo cho kinh tế gia đình, lại biết chăm vợ chăm con. Dù bận rộn việc công ty, anh vẫn dành thời gian để đưa mẹ con tôi đi chơi mỗi cuối tuần, và ngày nào cũng dành cho con một khoảng thời gian thật vui vẻ. Anh luôn tự hào về thằng bé và cưng chiều nó hết mực. Nhìn bố con nô đùa hay hí húi cùng chơi lắp ráp, chơi trò chơi điện tử, đá banh, đi bơi; nhìn anh tối tối dạy con học, hay những khi con ốm sốt anh thức trắng đêm lo lắng... tôi vừa hạnh phúc vừa chạnh lòng.

Tôi có thể nói ra không, cái bí mật chôn chặt trong lòng nhiều đêm làm tôi nhức nhối? Làm sao tôi nói ra khi mỗi ngày, kỷ niệm của hai bố con và cả gia đình lại dày thêm, những phút giây đầm ấm vui vẻ lại tăng lên? Tôi cứ chìm đi trong sự lừa dối của mình, kể từ khi tôi biết mình có bầu, mà chắc chắn đó là con của V., người yêu cũ của tôi. Sáu năm sống cùng anh, hai vợ chồng đã đi khám vô sinh nhiều lần, bác sĩ nói “vô sinh không lý do”, nên vẫn hy vọng và lại phải thất vọng.

Năm đó, V. người yêu cũ của tôi từ Mỹ về thăm nhà, chúng tôi đã gặp nhau. Phải thú thật rằng tôi cố tình gặp V. với cả hai mục đích, tình cũ khiến tôi xao xuyến một phần, phần khác là trong tôi lóe lên ước muốn có thai, và tôi “mượn V” để tìm cơ hội. Sau đó V. về Mỹ, không biết tôi đã mang thai con anh. Ít lâu sau anh mất vì ung thư phổi, vợ con anh cũng không hay biết chuyện anh và tôi ở Việt Nam. Tôi và chồng có gần gũi nhau cùng thời điểm đó, nhưng tôi biết chắc con tôi không mang dòng máu của người mà nó gọi bằng bố, vì tôi đã lén đi xét nghiệm ADN với hy vọng mình “thoát tội”, và kết quả, con trai tôi là con của V.

May mắn hay trớ trêu là V. và chồng tôi có gương mặt hơi giống nhau, nên khi thằng bé sinh ra, chồng tôi nhận luôn là con trai giống bố y đúc! Anh tội nghiệp những người không có con, trêu đùa người chỉ có con gái, và còn đùa với bạn bè rằng “ai đi xét nghiệm gì thì xét nghiệm, chứ thằng con tôi khỏi cần xét cũng biết rồi!”. Thằng bé cũng quấn quít ba, hai ba con có nhiều sở thích chung. Mọi việc sẽ cứ suôn sẻ như thế nếu trong lòng tôi yên sóng, nhưng biết đâu, một ngày... mọi việc phơi bày. Tôi sẽ mất chồng, mất gia đình, con tôi mất cha, chồng tôi bị tổn thương... Nghĩ đến điều đó lòng tôi cũng tan nát. Tôi tự trách mình, rồi tự nhủ hãy gắng quên đi thực tế để sống, nhưng cảm giác lừa dối người khác lại giày vò tôi không yên.

Gần đây đọc báo, thấy nhiều người đi xét nghiệm ADN để xác nhận con, và nhiều việc bị phanh phui gây nên những bi kịch lớn trong gia đình, tôi bắt đầu bị mất ngủ thường xuyên. Chồng tôi đưa tôi đi khám nhiều nơi, nhưng chỉ mình tôi biết lý do vì đâu. Sự việc này ngay cả người thân trong gia đình hay bạn bè thân của mình tôi cũng không thổ lộ, nên nó là bí mật thực sự, nhưng chính vì thế nó lại là gánh nặng tâm lý khó chữa. Lúc nào tôi cũng hình dung ra cảnh chồng tôi biết được sự thật. Ngày nào tôi cũng lo sợ, mỗi khi anh đi làm về hơi có gì khác lạ, hay trên ti vi, báo đài có gì “nhạy cảm” tôi cũng giật mình. Tôi phải làm sao đây? Nói ra tất cả một lần hay im lặng mãi mãi?
 

10.000+ Sản phẩm
Tốt nhất cho Mẹ & Bé
Giao hàng miễn phí(*)
Nội thành Hà Nội, Hải Phòng, TP.HCM
Đổi hàng 15 ngày
Hoàn toàn miễn phí