Yêu cầu lấy lại mật khẩu thành công
Vui lòng kiểm tra email để tạo mật khẩu mới.

Tính xấu của bà bầu

Bởi phuonglk lúc 04/12/2012 11:07:44 (158 lượt xem)

Nhiều bà bầu khi mang thai bỗng dưng thay đổi tính nết, chảnh chọe, làm cao, khoe mẽ, kén ăn, lại mang tính xấu hay đem con ra làm bình phong để đòi hỏi quyền được hưởng sự chăm sóc trên mức bình thường...Những điều đó không hề tốt chút nào đâu các mẹ bầu nhé, có khi đó lại là những lý do "củ chuối" làm ảnh hưởng đến chính sức khỏe của bạn và con yêu đấy!

Tính xấu của bà bầu

Thích làm cao

Từ khi có bầu, Thư cho mình cái quyền được lên mặt với tất cả mọi người. Từ bố mẹ chồng đến các chị em chồng đều phải “nhường” Thư một bước. Thư biết ông bà đang mong cháu nội thế nào mà. Nên nhân lúc này Thư phải tranh thủ “làm vương làm tướng”. Cho thỏa những ngày mới về nhà chồng phải khép na khép nép với mọi người.

Bây giờ thì Thư thỏa sức ngồi chơi để cả nhà phải “phục vụ”. Sáng cô cứ yên tâm ngủ cho đẫy giấc, khỏi phải lo bữa sáng vì việc đó chuyển sang cho Bích - em chồng Thư. Gần đến giờ đi làm Thư mới lững thững xuống ăn, có hôm đồ ăn nguội một cái là Thư quát em “cô đem hâm lại cho nóng đi, lạnh ngắt thế này ai mà nuốt nổi”. Vậy là Bích phải vội vàng nấu lại cho Thư tô canh dù đã đến giờ đi học.

Có hôm ăn được vài miếng, cô lại lầm bầm với Bích: “ăn thế này làm sao mà đủ chất cho cháu được, cô đi mua thêm cháo gà về cho chị ăn đi, nhớ tìm chỗ nào sạch sẽ một tí không chị đau bụng đấy”. Thư nói mà cứ như ra lệnh, Bích dù ấm ức nhưng không dám kêu ca gì. Thật ra Thư cũng đâu có muốn ăn, cô chỉ muốn vẽ việc cho Bích làm. Ai bảo ngày trước ỉ có chị dâu về là đổ hết việc nhà cho chị. Giờ thì dọn dẹp, giặt giũ Bích cũng phải kiêm tất. Để Bích làm cho biết, Thư tự nhủ.

Khi bà bầu chảnh chọe - 1
Cậy mình đang mang thai, cô tha hồ "hành" mọi người. (ảnh minh họa)

Rồi đến lượt chồng Thư bị “hành”. Trước Thư tự đi xe thì sáng nào chồng cũng phải xuống trước để dắt xe ra cho cô, chậm một tí thì đừng trách. Rồi chiều về mà không đứng sẵn dưới nhà chờ Thư về để cất xe vào thì cả buổi tối sẽ điếc tai. Lần nào Thư cũng ca bài “vợ bầu bí mà chồng không biết đường quan tâm, chăm sóc vợ con...” với vẻ mặt hầm hầm. Giờ có bụng một tí, Thư bắt chồng phải đưa đón chứ không tự đi xe nữa. Cơ quan cách nhau xa nên sáng phải đi sớm thì mới kịp. Khổ cái Thư lại cứ dậy muộn thành ra chồng Thư toàn bị sếp khiển trách cái tội hay đến muộn. Nói thế nào Thư cũng không chịu dậy sớm, nhiều hôm bực mình chồng cô nổi cáu, ai dè Thư ngúng nguẩy, dọa sẽ nhịn ăn cho chồng biết mặt. Vậy là chồng lại phải xuống nước nịnh nọt. Nhưng cứ tình trạng này chẳng biết khi nào sếp sẽ đuổi việc – chồng Thư thở dài.

Mà việc đâu chỉ có thế, ở nhà, Thư hạch sách chồng không thiếu một thứ gì. Từ những việc lặt vặt kiểu “anh lấy em cốc nước, mang cho em quả cam đến chuyển kênh TV khác,...”. Có hôm buổi tối trời mưa, chồng đang lim dim ngủ cô lôi dậy bắt đi thuê đĩa về xem phim. Chồng lọ mọ ra ngoài thuê đĩa, về nhà thì vợ phụng phịu không thích xem phim nữa, lại đòi ăn gà rán rồi bắt chồng đi mua.

Đến cả bố mẹ chồng Thư cũng chẳng “tha”. Đầu tiên là Thư đòi ông bà đổi phòng. Thư muốn xuống phòng tầng 1 cho rộng rãi và “đỡ phải lên xuống nhiều, không an toàn”. Thôi thì có bầu đi cầu thang không tốt, ông bà nghĩ vậy nên đồng ý dù già cả rồi, leo cầu thang cũng khá mệt. Thư cũng “yêu cầu” ông bà không được xem TV khuya với lí do là “tiếng TV ồn con không ngủ được”. Vậy là ông bà đành ngậm ngùi chia tay chương trình yêu thích. Rồi từ ngày có bầu, ông bà nói gì Thư cũng mặc kệ, không nghe. Cậy mình đang mang đứa cháu quý hóa cho ông bà nên Thư chả coi ai ra cái gì.

Tiểu thư khoe mẽ

Vừa thấy hai vạch một cái, Linh đã loan tin khắp nơi. Không biết có phải do vui sướng quá vì có thai không mà đi đâu Linh cũng như vẽ lên trán chữ “tôi đang có bầu”. Ai đời, thai mới được vài tuần cô đã sắm về cả đống váy bầu về diện. Gặp ai Linh cũng ưỡn bụng ra khoe một cách đầy tự hào. Khổ nỗi, mới vài tuần thì đã thấy bụng dạ gì đâu, nhìn Linh thùng thà thùng thình trong cái váy bầu, mặt mũi hí hửng khiến ai cũng thấy buồn cười.

Đến cơ quan thì Linh cứ bô bô “vợ chồng em cưới xong là chửa ngay đấy! Chồng em bảo giờ nhiều người vô sinh, nên có con cái hai vợ chồng mừng lắm!” Phòng Linh có 2 chị hiếm muộn, mãi vẫn chưa có con. Bạn bè trong phòng nháy Linh đừng tỏ ra như thế kẻo các chị chạnh lòng. Thế mà Linh cứ tự hào “ôi giờ thời này vô sinh thì thiếu gì. Em mà không căn ke ngày, không kiêng khem thì còn lâu nhá! Có con thì để mọi người biết mà mừng cho mình chứ làm sao”. Thái độ của Linh làm ai nấy đều không hài lòng, khiến dần dần mọi người trở nên ác cảm với Linh. Lại thêm cái kiểu ăn mặc chả giống ai, đi đâu cũng ưỡn ẹo khiến hầu như ai cũng nhìn Linh với con mắt mỉa mai.

Chưa hết, từ ngày có bầu, Linh vứt luôn xe máy ở nhà. Sáng sáng bắt taxi đi làm. Chồng bảo đèo đi Linh cũng không chiu, bảo đi xe máy bụi bặm, không an toàn. Thấy Linh cứ nằng nặc đòi đi taxi bằng được nên chồng đành chiều. Vậy là ngày ngày Linh “xế hộp” đến cơ quan. Ai nầy nhìn Linh mắt tròn mắt dẹt làm Linh thích lắm. Chứ ai biết đâu lương tháng của Linh có 3 triệu bạc, không đủ tiền đi lại mà cứ thích làm sang.

Chỉ khổ chồng Linh, thương vợ nhưng vốn nhà chẳng khá giả gì. Ngày nào anh cũng tất bật làm thêm đến tối mịt mà vẫn lo chẳng biết lấy tiền đâu ra nuôi con. Tình hình này có lẽ cho vợ nghỉ việc để đỡ tốn kém. Chứ Linh đi làm thế chỉ mệt người.

Khi bà bầu chảnh chọe - 2
Mang thai hay mẹ đang đưa con ra làm bình phong? (ảnh minh họa)

Kén ăn

Khó khăn lắm mới có bầu con đầu lòng nên Uyên giữ gìn ghê lắm. Gì chứ chuyện ăn uống Uyên chăm chút từng li từng tí.  Đọc sách báo thấy nói món gì có chất bảo quản là Uyên tuyệt đối nói “không”. Rau củ những thứ người ta hay phun thuốc kích thích tăng trưởng Uyên cũng không bao giờ động đến. Ngay cả các loại thịt Uyên cũng rất hạn chế ăn vì cám tăng trọng, hóa chất này kia... Mà có ăn cũng phải tự tay làm chứ ăn hàng hay người khác nấu là Uyên không yên tâm.

Uyên đi làm về muộn nên hôm nào cũng mẹ chồng nấu ăn tối. Bà khá chiều Uyên nên bữa nào cũng nấu nhiều món tẩm bổ cho con dâu và cháu. Nhiều người muốn như Uyên chẳng được, đằng này Uyên lại cứ tỏ ra xét nét. Động vào món gì Uyên cũng hỏi “thịt này mẹ có xem kĩ dấu kiểm dịch không đấy? Con sợ ăn phải thịt bệnh lắm!”. Rau thì Uyên kêu “con chẳng ăn đâu, mấy thứ này nhiều thuốc trừ sâu!”. Uyên chỉ ăn các loại củ và quả vì theo Uyên là gọt vỏ đi thì sẽ an toàn hơn. Có hôm mẹ nấu cho bát cháo gà hạt sen thơm phức bảo ăn. Uyên lắc đầu quầy quậy “đợt này người ta trà trộn cả gà thải Trung Quốc vào bán, lỡ mẹ mua nhầm là nguy hiểm lắm!”. Cuối cùng là chồng Uyên lại được “hưởng” bát cháo ngon lành. Uyên dù thèm lắm mà vẫn cố nhịn.

Đừng mang con ra làm bình phong!

Mang thai là niềm vui không chỉ của bạn mà của tất cả mọi người. Nhưng đừng lạm dụng điều đó, đừng vin vào cớ đang mang bầu mà tự cho mình quyền được hưởng sự chăm sóc trên mức bình thường. Bởi cái gì cũng có giới hạn của nó. Đôi khi làm quá sẽ gây ra hậu quả không hay.

Như câu chuyện của Thư ở trên, cô lúc nào cũng “làm cao” để người khác phải nhường nhịn. Tuy nhiên, một lần bố mẹ nói không nghe và cãi lại, Thư đã ăn nguyên cái tát của chồng. Anh có thể nhường nhịn hết mức chứ không thể để Thư lấn tới mà hỗn láo với bố mẹ. Anh cũng nói thẳng là đã chán ngấy cái kiểu đòi hỏi quá mức ở Thư và tuyên bố, từ bây giờ Thư phải tự làm những việc cá nhân. Chỉ những việc gì không làm nổi thì mọi người sẽ làm thay. Vậy là Thư lại phải bắt tay vào dọn dẹp, nấu nướng, phải tự đi làm một mình. Có điều, tình cảm mọi người dành cho Thư đã thay đổi nhiều. Không ai tỏ ra yêu quý Thư nữa.

Còn Linh, cái tính tiểu thư của cô khiến chồng khốn khổ. Nhìn chồng gầy rộc vì làm việc nhiều Linh bỗng thấy thương chồng quá. Linh đành tự đi xe máy đến cơ quan. Trước kia kiêu ngạo là thế, giờ Linh bị mọi người nhìn với con mắt mỉa mai. Cũng khổ cho Linh, đánh mất thiện cảm của đồng nghiệp không dễ gì mà lấy lại được. Trong mắt mọi người Linh chỉ như một cô tiểu thư nửa mùa và xấu tính.

Uyên cũng gánh chịu hậu quả khi đang làm thì ngất xỉu, phải nhập viện vì thiếu chất. Uyên đành nhờ mẹ chồng nấu cho nhưng bà giận, bảo “món gì tôi làm cũng độc hại thì chị tự mà làm nấy”. Thành ra Uyên phải xin lỗi mãi mẹ chồng mới nguôi. Đó là bài học cho Uyên. Ăn uống cẩn thận thì tốt, nhưng cái kiểu kén ăn như thế chỉ gây hại cho con mà thôi. Vẫn biết thực phẩm bây giờ không an toàn, nhưng phải tìm cách cải thiện chứ nhịn ăn như thế thật là suy nghĩ thiển cận.

Khi mang thai, bạn vẫn có thể làm việc bình thường, chỉ cần nó không quá sức. Cũng không nhất thiết phải chăm chút bản thân quá mức cần thiết. Nó có thể khiến bạn trở nên lố bịch trong mắt mọi người. Vậy nên lời khuyên dành cho các bà bầu là: “hãy để mọi thứ đúng mức, để mọi người yêu thương, chăm sóc bạn một cách tự nguyện”.

 

10.000+ Sản phẩm
Tốt nhất cho Mẹ & Bé
Giao hàng miễn phí(*)
Nội thành Hà Nội, Hải Phòng, TP.HCM
Đổi hàng 15 ngày
Hoàn toàn miễn phí